Reclaiming your space through non-stories
Vi-An taking up space to unsuspecting psychology students
Have you ever been in a room or a conversation where someone else was just... totally yapping? Not talking about anything particularly meaningful. Not sharing a reflection or a lesson. Just... filling the air with words, freely and unapologetically.
I've been in so many of those conversations. And somewhere in the middle of them, I'd notice this quiet voice in me: I have something to say too. But is it worth saying?
For many of us who grew up in Asian households, there was an unspoken (and sometimes very spoken) message: What do you know? You’re just a kid. Don't talk unless you have something important to contribute. (And even then, maybe check with someone first).
So we learned to discount ourselves early, and defer to whoever seemed more experienced, more knowledgeable, more authoritative. And the internal monologue becomes: Who am I to think this? (Even when you have a perfectly valid perspective, or very relevant lived experience).
I notice this in myself – I'm not always the first to speak in a room and I don't always go up to people to start a conversation. Sometimes it's hard to voice an opinion to others… but honestly, sometimes it's hard to even voice it to myself. Sometimes the opinion barely gets a chance to form before I've already talked myself out of it.
And then I look around at the people who seem to have no problem taking up space.
You can imagine the type: they speak first, say what’s on their mind without overthinking (some might argue they don’t think enough…) Regardless, they talk without apparent hesitation or self-editing.
Often (not always, but often) these are people who were never told growing up that their voice was too much, or not enough, or irrelevant. No one conditioned them to shrink. And this can be helpful to know we may have different starting points when it comes to speaking up.
So here's something small I've been experimenting with. Something I call telling non-stories.
A non-story has a beginning, a middle, and no real end. No lesson. No punchline. No profound takeaway.
It goes something like: "The other day I went to Queen Vic Market, and there were all these pigeons. They were so audacious – just getting right up in everyone's faces. So bold."
That's it. That's the story 🙂
You know you've told a non-story when the other person goes: "And… is that it?"
Yes. That is it.
Here's why I think it works: so many of us have been conditioned to believe that our words need to earn their place. That we should only speak when we have something meaningful to contribute. That our stories need to be worth telling before we're allowed to tell them.
A non-story dismantles that belief in the gentlest possible way. It says: I can take up space just because I exist. I don't need to justify it.
And the discomfort that follows – that slight vulnerability of sharing something with no particular point – that's actually really valuable data. It tells you something about how much you've internalised the belief that you need to earn your space in a conversation.
This isn't a suggestion for every context. I'm not saying to start your next big family dinner by telling your relatives about audacious pigeons (though honestly, maybe).
But if there are relationships in your life where you've never quite found your voice: where you've stayed quiet to keep the peace, or held back because you weren't sure if what you had to say mattered – a non-story can be a low-stakes place to start. Just having a little moment of I was here, I noticed something, and I'm sharing it.
If you’ve been conditioned to be small for most of your life, it’s likely that you’ll feel quite awkward trying it out. This is good! It’s pushing your comfort zone.
You can also pay attention to who feels safe to practice this with, and who it’s scary to do so.
I'm still learning to take up space in my own way, and some days I'm better at it than others.
But I'm practising the belief that my stories (even the ones that go nowhere) are allowed to exist. And so are yours!
So: what's your non-story this week?
If any of this resonates - the quietness, the self-discounting, the long-practised habit of making yourself smaller - these are things worth exploring. Feel free to reach out if you're curious about what therapy could look like for you.
Bạn đã bao giờ gặp ai mà cứ thao thao bất tuyệt, kể hết từ chuyện này sang chuyện khác chưa? Những câu chuyện họ kể cũng không hẳn là sâu sắc, cũng không phải chia sẻ bài học cuộc sống gì cả. Chỉ đơn giản là… nói thôi. Kể những chuyện vu vơ một cách rất tự nhiên.
Tuy là những câu chuyện đó không mang nhiều ý nghĩa, bạn vẫn ngồi nghe rất chăm chú. Có khi còn gật gù hưởng ứng nữa chứ.
Thật nhiều cuộc trò chuyện diễn ra như vậy. Vừa lắng nghe cuộc hội thoại, mình vừa nghe thấy một giọng nói rất nhỏ trong đầu: Mình cũng có chuyện để kể mà. Nhưng…nó có đáng để kể không?
Có một điều không ai nói cả, nhưng mà rất nhiều người lên trong gia đình châu Á đều thầm hiểu: Mình có biết gì đâu, mình cũng chỉ là trẻ con thôi. Mình không nên nói nếu không có gì quan trọng để đóng góp. (Mà kể cả có, thì chắc cũng nên hỏi ý ai đó trước đã).
Thế là từ nhỏ, bọn mình đã quen với việc xem nhẹ suy nghĩ của bản thân, và mặc định rằng người lớn tuổi hơn, giỏi hơn, nhiều kinh nghiệm hơn thì chắc chắn đúng hơn mình. Trong đầu lúc nào cũng chỉ có một câu: Kể cả khi mình có một góc nhìn rất hợp lý, hay một trải nghiệm rất thật của riêng mình muốn kể, thì mình chả là ai mà được nói cả.
Mình tự nhận ra cái “ngại nói” này trong chính bản thân mình. Trong mỗi cuộc trò chuyện, mình hiếm khi là người lên tiếng đầu tiên, cũng không thường chủ động bắt chuyện với người khác trước. Có những lúc thật sự rất khó để nói ra suy nghĩ của mình với người khác… mà thật lòng thì đôi khi còn khó để thừa nhận nó với chính bản thân mình nữa. Có những suy nghĩ còn chưa kịp thành hình thì mình đã tự dập tắt nó rồi.
Rồi mình nhìn xung quanh và thấy có những người rất thoải mái với việc chiếm lấy không gian cho bản thân.
Chắc bạn cũng có thể hình dung ra kiểu người này: họ là người lên tiếng đầu tiên, nghĩ gì nói đó mà không phải cân nhắc quá nhiều (thậm chí có người còn chẳng nghĩ luôn ấy chứ). Thật sự là họ nói chuyện mà không hề thấy ngập ngừng hay cố chỉnh sửa câu từ của bản thân quá mức. Thường những người như vậy chưa từng lớn lên với cảm giác tiếng nói của mình là quá nhiều hay không quan trọng. Không ai bắt họ phải thu mình lại cả. Mình ngẫm ra rằng, mỗi người đều có một điểm xuất phát khác nhau, người thì từ bé đã thoải mái nói chuyện, người thì ngại nói đến tận lúc lớn lên. Tự ngẫm vậy, mình cũng thấy bớt tự ti hơn chút về cái ngại nói của mình.
Gần đây, mình bắt đầu thử một điều rất nhỏ. Mình gọi nó là kể những “câu chuyện phiếm”.
Một “câu chuyện phiếm” có mở đầu, có diễn biến, nhưng không nhất thiết phải có kết thúc rõ ràng. Không có bài học gì cả. Không có cú twist hay thông điệp sâu sắc gì hết.
Ví dụ kiểu như: “Hôm trước mình đi Queen Vic Market, thấy mấy con chim bồ câu lì kinh khủng. Chúng nó cứ sấn tới trước mặt mọi người như thể chỗ đó là của tụi nó vậy.”
Đó. Hết chuyện rồi đó 🙂
Bạn biết mình vừa kể thành công một “câu chuyện phiếm” khi người kia nhìn bạn kiểu: “Ủa… hết rồi hả?”
Ừ. Hết thật mà.
Việc kể chuyện phiếm rất hiệu quả nếu bạn muốn phá bỏ những băn khoăn như: những gì mình nói có ‘xứng đáng’ được nói ra không, mình chỉ nên lên tiếng khi có điều gì đủ ý nghĩa để nói, câu chuyện của mình phải thật sự đáng kể thì mới nên kể ra. Nó như đang nói rằng: Mình có quyền chiếm lấy không gian chỉ đơn giản vì mình tồn tại. Mình không cần phải biện minh cho điều đó.
Sau khi câu chuyện phiếm đó, đương nhiên cái cảm giác ngại ngùng sẽ xuất hiện. Cảm giác đó thật ra lại rất đáng để để ý. Nó cho bạn thấy rằng bấy lâu nay bạn đã quen với việc nghĩ mình phải “xứng đáng” thì mới được hiện diện trong một cuộc trò chuyện.
Dĩ nhiên đây không phải là lời khuyên áp dụng cho mọi tình huống. Mình không bảo bạn lần tới họp mặt gia đình thì đứng lên kể chuyện chim bồ câu cho cả nhà nghe đâu (mà thật ra… nếu muốn thì cũng được đó).
Nhưng nếu trong cuộc đời bạn có những mối quan hệ mà bạn vẫn chưa thật sự tìm được tiếng nói của mình, nơi bạn luôn im lặng để giữ hoà khí, hay cứ giữ mọi thứ trong lòng vì không chắc điều mình nói có quan trọng không, thì một câu chuyện phiếm có thể là nơi rất an toàn để bắt đầu. Chỉ đơn giản là một khoảnh khắc nhỏ: Mình đã ở đây, mình đã để ý điều này, và giờ mình muốn kể cho bạn nghe.
Nếu bạn đã quen với việc làm mình nhỏ lại suốt phần lớn cuộc đời, thì lúc mới thử chắc chắn sẽ thấy rất ngại. Nhưng điều đó thật ra lại tốt đó, vì nó có nghĩa là bạn đang bước ra khỏi vùng an toàn của mình.
Bạn cũng có thể để ý xem mình cảm thấy an toàn khi kể chuyện phiếm với ai.
Mình cũng vẫn đang học cách hiện diện nhiều hơn trong những cuộc hội thoại theo cách riêng của mình thôi. Có ngày mình làm tốt hơn, có ngày lại khó hơn một chút. Nhưng ngày nào mình cũng nhủ rằng những câu chuyện của mình, kể cả những câu chuyện chẳng đi đến đâu, mình vẫn có quyền được kể. Và câu chuyện của bạn cũng vậy.
Bạn có câu chuyện phiếm nào muốn kể không?
Nếu bạn đọc đến đây mà thấy mình trong những lời chia sẻ của mình: trong sự im lặng, trong thói quen xem nhẹ bản thân, trong việc luôn cố gắng thu mình nhỏ lại, thì có lẽ đây là những điều đáng để khám phá thêm. Và nếu bạn tò mò không biết trị liệu tâm lý có thể trông như thế, thì hãy tìm tới mình nhé!
Translated by Hai Anh Le

