Behind swollen eyes: Identifying emotional pain (with Viet translation)

Image of Ha Long Bay, Vietnam - for personal psychology blog from international student on understanding physical and emotional health

In this guest blog, An Tâm team member, Hai Anh Le, writes about the importance of tending to both physical and emotional pain

Opening up about mental health is rarely easy – and in many Asian families, it can feel almost impossible. This isn’t always due to a disregard for mental health, but rather a lack of language and cultural frameworks to express emotional struggles. Have you ever tried to describe depression or anxiety to your parents? How did that compare with describing a headache or stomachache? Often, one struggle is a lot easier to express than the other!

As a result, mental health symptoms are often described through physical sensations and brushed off as “mild headaches” or “tension” in the neck. However doing this can make the underlying causes such as stress, grow into more serious symptoms. Although a collectivist upbringing may discourage us from expressing concerns about our health (in the name of keeping the peace), it is still important to create space to reflect on both our physical and mental wellbeing, rather than dismissing them as insignificant.

Fortunately, from a young age, my parents always encouraged me to speak up about any pain I felt, no matter how small. Even when it was as minor as a papercut, I would run straight to my mum for comfort. She would pull me into her arms and say “Mẹ thổi vào tay một chút là hết đau” (I’ll kiss all of the pain away), as she gently blew air over the cut.

As I grow older, I don’t run to my mum when I’m hurt anymore. Instead, I would rinse the wound under cold water, dab on disinfectant, and cover it with a bandaid. I take care of it myself and watch it slowly heal over the next few days. When it does, I peel the bandaid off and tell myself to be more careful next time not to trip and get hurt again.

But one day, something happened that I couldn’t treat so easily. My eyes were swollen from crying. I could barely open them without feeling pain. I remember thinking, I can’t go outside looking like this - what would people think? So I did what I knew how to do: I searched for ways to fix it: eye creams, cold spoons, ice packs, etc - all the remedies that promised to bring my face back to normal.

But what was the point of soothing the physical swelling if I didn’t stop to address the emotional reason behind my constant flow of tears?

Physical pain is easy to recognise. You can see it, locate it, and treat it. You know it’s improving when the wound closes, the bruise fades, or the bone heals. Emotional pain, on the other hand, isn’t as visible. There’s no clear sign of when it begins to ease, and often no way to predict how long the healing will take.

So how does one identify emotional pain when there are no clear signs? 

This can be simple. Physical and mental wellbeing often go hand in hand. Sadness is not only an emotional experience but can also manifest as physical fatigue. Therefore, taking a few minutes to sit quietly and notice what’s going on internally is beneficial in identifying mental wellness fluctuations. Practices like meditation or body scans can help you become more aware of your thoughts and physical sensations.

As I sat with myself, trying to make sense of the heaviness I was feeling, I noticed the tension in my shoulders and the unease in my stomach. The cold spoon still rested over my eyes, but with each breath, the sadness softened just a little. In that moment, I was reminded that caring for our mental health is no less important than tending to our physical pain. We may not always know when it will ease, how it will unfold, or how long it will take to heal, but choosing to acknowledge it, to sit with it rather than turn away, is where healing begins.


Cách nhận biết nỗi đau tinh thần | Câu chuyện đôi mắt sưng

Việc nói chuyện cởi mở về sức khỏe tâm thần thật không dễ dàng, nhất là trong nhiều gia đình châu Á. Việc này không phải do người châu Á coi thường sức khỏe tâm thần, mà là do thiếu ngôn ngữ và khuôn khổ văn hóa để diễn đạt những khó khăn về mặt cảm xúc. Bạn đã bao giờ thử mô tả chứng trầm cảm hoặc lo âu cho cha mẹ mình chưa? Chắc chắn việc mô tả một cơn đau đầu hay đau bụng sẽ dễ hơn nhiều so với việc bạn phải diễn đạt tâm trạng lo âu, trầm cảm của mình, đúng không?

Vì thiếu ngôn ngữ diễn tả sức khỏe tâm thần nên các triệu chứng sức khỏe tâm thần lại được mô tả thông qua các cảm giác thể chất. Thường, những triệu chứng thân thể như đau mỏi đầu hay cổ lại bị xem nhẹ, khiến các nguyên nhân tiềm ẩn như căng thẳng hay lo âu phát triển thành các triệu chứng nghiêm trọng hơn. Do văn hóa phương Đông khiến chúng ta khó bày tỏ những lo ngại về sức khỏe tâm thần của mình, nên chúng ta càng phải chú trọng việc tạo không gian để suy ngẫm về cả sức khỏe thể chất và tinh thần, thay vì xem nhẹ chúng.

Tôi thấy mình thật may mắn vì từ nhỏ bố mẹ tôi luôn khuyến khích tôi nói ra bất kỳ nỗi đau nào tôi cảm thấy, dù nhỏ đến đâu. Ngay cả khi chỉ là vết cắt nhỏ, tôi cũng sẽ chạy ngay đến chỗ mẹ để được an ủi. Mẹ sẽ ôm tôi vào lòng và nói “Mẹ thổi vào tay một chút là hết đau”, rồi nhẹ nhàng hôn vào vết thương của tôi.

Khi lớn lên, tôi không còn cầu cứu mẹ mỗi khi bị thương nữa. Đến lúc bị thương, tôi biết rửa vết thương dưới vòi nước lạnh, thoa thuốc sát trùng và băng bó vết thương lại. Tôi tự chăm sóc vết thương và theo dõi nó từ ngày này qua ngày khác tới khi nó lành. Sau đó, tôi sẽ bóc băng ra và tự nhủ lần sau phải cẩn thận hơn, không được vấp ngã và bị thương nữa.

Nhưng rồi một ngày, chuyện không hay xảy ra khiến tôi khóc sưng húp cả mắt. Tôi gần như không thể mở mắt và không muốn ra ngoài với bộ dạng này vì sợ mọi người chú ý. Thế là tôi tìm cách khắc phục bằng việc dùng kem dưỡng mắt, thìa lạnh, túi đá… tất cả những phương pháp hứa hẹn sẽ đưa khuôn mặt tôi trở lại bình thường. Nhưng làm sao có thể làm dịu cơn sưng nếu tôi không ngừng khóc?

Rõ ràng, nỗi đau thể xác rất dễ nhận biết. Mình có thể nhìn thấy, xác định vị trí và điều trị nó. Mình thấy được khi vết thương lành lại, vết bầm tím mờ đi hoặc lúc xương mình hết gãy. Ngược lại, nỗi đau tinh thần lại không dễ nhận thấy, không có dấu hiệu rõ ràng nào cho thấy khi nào nó bắt đầu dịu đi, và thường không có cách nào để dự đoán quá trình chữa lành sẽ mất bao lâu.

Vậy làm thế nào để nhận biết nỗi đau tinh thần khi nó không có dấu hiệu rõ ràng?

Sự thật là sức khỏe thể chất và tinh thần thường đi đôi với nhau. Nỗi buồn không chỉ là một trải nghiệm cảm xúc mà còn có thể biểu hiện dưới dạng mệt mỏi về thể chất. Do đó, nếu bạn dành vài phút ngồi yên lặng và chú ý đến những gì đang diễn ra bên trong cơ thể, bạn sẽ nhận biết những biến động về sức khỏe tinh thần. Các phương pháp như thiền có thể giúp bạn nhận thức rõ hơn về suy nghĩ và cảm giác thể chất của mình.  

Khi ngồi tĩnh lặng, tôi sẽ dễ dàng nhận thấy sự căng thẳng trong thân thể như sự căng cứng ở vai hay sự khó chịu trong dạ dày. Chiếc thìa lạnh vẫn đặt trên mắt tôi, nhưng với mỗi hơi thở, nỗi buồn lại dịu đi một chút. Khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra rằng chăm sóc sức khỏe tinh thần cũng quan trọng không kém việc chăm sóc những cơn đau thể xác. Chúng ta có thể không biết khi nào cơn đau sẽ dịu đi, diễn biến ra sao, hay mất bao lâu để lành lại, nhưng việc chấp nhận nó, đối diện với nó thay vì chối bỏ, quay lưng với nó, chính là nơi sự chữa lành bắt đầu.


Written and translated by Hai Anh Le

Next
Next

You don’t need permission to rest