Same moon, different mooncakes

Three small Vietnamese mooncakes on a brown table with wooden plating and ceramic cutlery

This year, I celebrated Tết Trung Thu over Zoom.

On the other end of the screen, my family were all shouting over one another. My mum was telling my brother to bring her a plate. My brother was shouting back that he couldn’t find it. My dad was fiddling with the audio settings because, for some reason, he still couldn’t hear me.

And then there was me, shouting questions at the screen as though being louder could somehow get me through all the chaos.

In front of me sat one small, cute mooncake. On my family’s table were mooncakes in every shape and size, a plate of beautifully peeled grapefruit, and more candies and sweets than you could dream of when you live far away from home.

My attempt at Trung Thu was humble at best. But it was the most I could do. While everyone else could gather around the same table, I was thousands of miles away.

I might as well have been on the moon.

It is a slightly ridiculous thought, but it reminded me of Chị Hằng, one of the figures I grew up hearing about every Trung Thu. Although there are many different versions of her story, her fate stays the same: a woman stranded on the moon, separated from the people she loves, with no way of returning home.

Every year, Chị Hằng gazes down from the moon as people gather below. She watches lanterns light up the streets, children run around in celebration, and families cut mooncakes into pieces to share around the table. She longs to come home and be among her loved ones again. And we look up at the full moon too, not only to observe its beauty, but also to search for Chị Hằng and invite her into the joy happening below.

I almost always wished Chị Hằng’s story had a happier ending, where she could finally return home.

But as I watched my family through the screen, listening to their talking and laughter, I somehow felt closer to them, as though I had moved nearer to home without moving an inch. Maybe, then, even from a distance as great as the moon, Chị Hằng could still feel some sense of coming home simply by watching the people she loved from afar.

The moon has long held an important place in Asian cultures, but during Trung Thu, its fullness and roundness carry a particular meaning: reunion, togetherness and completeness. It represents the hope that, no matter how scattered a family becomes throughout the year, they can still find their way back to one another.

Maybe you cannot literally come home. Maybe work, study, or life itself has taken you somewhere far away. Maybe you’re celebrating important occasions and anniversaries through Zoom, like I am. But for one autumn evening, you can look up at the same full, round moon and remember that somewhere else, the people you love may be looking at it too.

So while my family continues babbling over one another on the screen, I sit there smiling, imagining what it would feel like to be squeezed around that table with them again.


Năm nay, tôi đón Trung Thu qua Zoom.

Nhìn qua màn hình, tôi thấy cả nhà đang tất bật chuẩn bị, tiếng cười nói rôm rả vang lên. Mẹ cứ giục em tôi đi lấy cái đĩa, gọi mãi nó mới chịu đứng dậy đi lấy. Vậy mà vừa đi ra được một lúc, tôi đã nghe tiếng nó vọng vào, than rằng chẳng thấy cái đĩa nào cả. Bố thì cứ loay hoay mãi với cái máy tính, không biết chỉnh loa thế nào để vừa nghe vừa thấy tôi cho rõ.

Tôi thì cứ nói thật to, cố át cả tiếng cười nói rôm rả của mọi người để bên kia màn hình nghe thấy.

Trước mặt tôi là một hộp bánh Trung Thu nhỏ xíu vừa mua ngoài tiệm. Còn ở nhà thì khác hẳn, bánh chất thành cả một núi, còn có thêm đĩa bưởi và một đống kẹo nhìn thôi cũng thấy thèm. Nhìn qua thì đúng là tôi có phần thiệt thòi thật, nhưng tôi vẫn thở phào nhẹ nhõm rằng ít ra tôi vẫn tìm được một hộp bánh Trung Thu giống Việt Nam làm nơi xứ người như vậy.

Xứ người của tôi nằm tận bên kia bán cầu. Xa nhau vạn dặm, cứ như Trái Đất với Mặt Trăng vậy. Nói quá lên như thế, nghe cứ như tôi là chị Hằng không bằng, cứ đến Trung Thu lại chỉ biết từ xa nhìn xuống trần gian, nhìn mọi người phá cỗ, trẻ con nô đùa, gia đình quây quần sum họp.

Trong chuyện cổ tích, chị Hằng bị đày lên cung trăng. Dù mong được trở về trần gian đoàn tụ với gia đình, chị vẫn chẳng thể nào trở về. Vì thế, người ta kể rằng chị Hằng ngày đêm mong ngóng quê nhà. Mỗi dịp Tết Trung Thu, chúng ta lại cùng nhau vui chơi, rước đèn dưới ánh trăng, như một cách chào đón chị Hằng và mời chị cùng chung vui với nhân thế.

Nghĩ đến chị Hằng trên cung trăng, tôi cứ thế chìm trong nỗi nhớ nhà. Được nhìn thấy mọi người đông đủ qua màn hình, lòng tôi lại thấy ấm lên. Dù chả về chung vui với mọi người được, nhưng được nhìn cả nhà sum vầy khiến khoảng cách giữa tôi và gia đình dường như cũng ngắn lại đôi chút. Có lẽ, từ một nơi xa xôi như cung trăng, chị Hằng cũng từng cảm thấy một niềm vui như thế, chỉ cần được nhìn thấy những người mình thương đang vui là đã vui lây rồi.

Mặt Trăng vốn là một biểu tượng quan trọng trong nhiều nền văn hoá Á Đông, nhưng có lẽ chẳng lúc nào ý nghĩa của nó lại rõ ràng như vào dịp Trung Thu. Đêm Trung Thu, trăng tròn vành vạnh, như gọi những người đang ở phương xa trở về đoàn tụ với gia đình.

Chắc cũng có những bạn giống như tôi, đang lạc ở một xứ người nào đó mà chưa thể trở về. Có lẽ bạn đang học tập, làm việc ở một nơi rất xa, ít được cùng gia đình tổ chức những dịp quan trọng. Nhưng đến đêm Trung Thu, hãy thử dành chút thời gian ngắm trăng nhé, vì biết đâu ở quê nhà, gia đình bạn cũng đang cùng bạn trầm trồ trước vầng trăng tròn ấy.

Tôi cười thầm trong lòng khi thấy mọi người vẫn rôm rả nói chuyện, thỉnh thoảng còn cãi nhau chí chóe. Đúng là tới lúc tôi đi xa rồi, tôi mới nhớ cái không khí náo động, ngồi chen giữa mọi người, nghe những tiếng gọi nhau í ới ấy biết bao.

Hải Anh Lê

Next
Next

Always keeping busy… but at what cost?